CÔ CÂM – Truyện Người Lớn Hay 2023 – Update Chương 68
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: CÔ CÂM – Truyện Người Lớn Hay 2023 – Update Chương 68
Tác Giả: THICH ĐU THU
Thể Loại: gai dam, huấn luyện, Lén Lút
Ngày Cập Nhật : 04/11/2025
Bữa cơm không có bà và mẹ, tôi sang nhà dì Dịu ăn cơm bên nhà ông cậu, xâm xẩm tối cả khu vườn , căn nhà le lói ánh đèn dầu. Cái không gian thanh bình nhưng ấm áp của căn nhà luôn có những con người dịu dàng đầy lòng nhân ái hôm nay tất cả chợt lắng xuống vì chẳng còn dì thắm cô câm , bà và mẹ tôi thì vẫn đang túc trực ở ngoài trạm xá..
7h tối, tôi cứ đi lại loanh quanh ở góc sân , lần đầu tiên trái tim non nớt của thằng con trai mới dậy thì quen có bà và mẹ luôn chăm lo che trở bỗng lúc này bất ngờ vì công việc của cô câm mà trở nên vắng lặng ..cho đến mãi tận sau này tôi luôn nhớ và gi trong lòng cảm súc bất chợt cô đơn vì giây phút đó chẳng có ai ở cạnh bên mình
Ngồi ở bậc thềm , tâm trạng tôi lắng sâu cảm nhận chợt thấy buồn
Bỗng tất cả bừng lên
Tiếng xe đap lạch sạch đạp lên sân
Tiếng dì dịu ..gọi giật lên…tú tắm chưa ..đi với dì mang cơm ra trạm xá
À mà thôi lát về tắm sau, nhanh đạp xe chở dì mang cơm ra không mọi người đói lắm rồi
Tôi khép cổng cùng dì đạp xe thật nhanh…à ra thế những lúc như thế này chỉ những người cùng máu mủ, tâm linh họ mới hết lòng vì nhau trong khó khăn vậy mà bà tôi lại hi sinh cưu mang cô câm chẳng có họ hàng xa lạ ..cái ý ngĩ ấy mãi mãi sau này tôi mới hiểu , vì bà tôi bảo ..gieo phúc thì được đức, có trời chứng giám đấy con à
Lao nhanh qua màn đêm những ngày đầu tháng 4 âm lịch , cánh đồng làng tím thẫm ven đường cỏ ngập chạm lối người đi, xa xa ánh đèn điện nơi cái trạm xá lâu nay chỉ là căn nhà 3 gian mốc meo , lợp ngói tây kèo tre chỉ là nơi cho chú y sỹ già hàng ngày ngồi kí cái giấy cho bà con lên viện khám bệnh..
thuốc thì chỉ còi cọc vài viên thuốc cảm, đau bụng nhì nhằng, tất cả giờ sáng bừng vì cái máy phát điện nổ nhẹ ở nhà kho..chú tiến lăng xăng đi lại nói cười chú bảo xăng được cấp nhiều lắm..chú chạy thử cho phát điện cả đêm..chỉ canh đổ nước làm mát máy 4h một lần, chú cười hì hì..đèn điện thích tú nhỉ…tất cả là nhờ công lao của bà cháu đấy
Tôi lòng vòng tránh xa cái phòng đẻ, vì dù sao tôi cũng đã lớn rồi…dì dịu mang lỉnh kỉnh cơm canh phần ăn cho 4 năm người ..gần 21h tiếng trẻ khóc oa oa …cất lên nơi cái phòng sanh đẻ trong kia..bà tôi bảo cái tiếng oa oa đầu đời đó của mỗi con người khi lọt lòng cất lên là tiếng kêu linh thiêng của mỗi sinh linh báo cho trời đất rằng ta đã hiện hữu ở thế gian này và mong tổ tiên che trở đấy . ngày ấy tôi chả tin vì điều cao siêu ấy chẳng có gì hấp dẫn vì tôi hay nghĩ, tôi theo bà đi đỡ đẻ đứa nào chả khóc giống đứa nào ..
giờ bần thần nghĩ lại mới ngộ ra rằng
ử nhỉ , thật đúng
ai chả từ nơi ấy chui ra..ai chả khóc oa oa..nhưng không phải ai cũng có hồng phúc tổ tiên để trở che..lớn lên đưa thì đẹp xinh , đứa còi cọc khó khăn, kẻ thành danh, người mang nỗi buồn cho cha mẹ
không biết vì lẽ gì vợ chồng ông togiba vẩn không theo xe cô nhung và bà sáu phụng về trên tình ..ông bà vẫn ở lại cùng cô bác sỹ khai trương chứng kiến ca đỡ đẻ cô câm..hôm sau tôi mới biết tất cả là vì cô Hà bác sỹ thật giỏi ở cái phòng sanh đẻ theo phương pháp của tây y…
cô cứ u ơi với bà ngoại tôi, cả đời con theo học chỉ muốn hôm nay u biểu diễn phương pháp đỡ đẻ ngày xưa thầy truyền dậy cho u….u không giúp con thì sau này sẽ bị thất truyền..và bà tôi đã đồng ý ..cô câm chỉ nằm trên cái gường đẻ mạ kền sáng choang khi thăm khám khi sắp sinh , xuay đầu thai nhi vì con bé thai ngôi đầu ,thì cô câm lại ngồi xuống cái gường ..mẹ tôi ngồi quay lưng làm bệ tì làm chỗ dựa lưng cho cô câm ngồi để bà tôi đỡ đẻ…mãi sau này tôi mới biết những thước phim do ông togiba quay cho cô bác sỹ lại là tư liệu quý giá cho ngành sản khoa tham khảo sau này
đêm tháng tư trời trăng thanh gió nhẹ, dì dịu ở lại cùng cô bác sỹ ở lại trực đêm , tôi cùng bà ngoại và vợ chồng ông người nhật thong thả đi bộ về nhà, làng về đêm thật dịu ngọt thanh bình..mẹ tôi bảo con bé lúc ra khóc to lắm, mắt dài như hạt dưa, hai mí ướt long lanh nhìn bà tôi miệng lay lay lay chóp chép
tôi bảo vậy đặt tên nó là ướt mi đi mẹ…hìhi
mẹ tôi bảo vậy bỏ đi một chữ …đặt nó là ĐỖ HOÀNG MY nhá
cái tên con bé được mẹ tôi bất chợt nói trên cánh đồng lúa đang trĩu hạt vào mùa ấy..lại chính là hạt vàng hạt ngọc về sắc đẹp cô câm để lại cho đời…ngang cổng nhà cô hồng mẹ con cô vẫn thức, tôi và mọi người dừng lai để cho tiếng cười nói lại vang lên nới góc làng quê về đêm yên ả thanh
những ngày cô câm nằm ổ đẻ..hàng ngày cái xe babeta của gắn máy của cô bác sỹ xè xè đi lại trong làng ..tôi bị điều qua cái buồng trên ngôi lớn bên này ..bên kia cái nhà ngang nơi đóng đô của cô câm và dì thắm ngày xưa .lại là không gian tuổi thơ vang lên tiếng khóc trẻ con ..tiếng à ơ chăm cẵm con bé ướt my của cô bác sỹ.
vì sau này bà tôi bảo..cô hà với chồng lấy nhau đã 5 năm mà chưa có có con để làm vốn liếng…giờ vớ được con bé con cô câm xinh quá cô cứ ôm chầm như báu vật cuộc đời ..ngày tháng thanh bình . một buổi chiều đi về ngang nhà ông Đàm cánh cửa nhà ông vẫn then cài vắng lặng
tôi vòng xe đạp cửa sau vào gian bếp ..ông đàm nằm im chân tay yếu ..ông thều thào ..ốm rồi cháu ạ
sờ chán ông ..sốt hâm hâm tôi bảo..ông lại quá sức với bà bình à
hì hì..cha bố anh, tuần nay bà ấy lên nuôi cháu gái đẻ ở thành phố có gé đây đâu…
tôi cạo gió cho ông, đặt nồi cháo lên ..chả có miếng thịt nào..bất ngờ nge ngoài đường tiếng rao bán hàng của ô hồng,…
ai rượu đi…ai rau , thịt đi…
tôi chay lên mở cửa chạy ra đượng gọi thất thanh cô hồng ơi
chỉ một loáng thôi cái mẹt rau cỏ , thịt cá của cô hồng đã thành nồi cháo thịt ngon ..cháo thị nở dành cho người cảm ốm
tiếng cô hồng trèo treo..cho chết ..ăn cho nhanh khỏe lên..lại bám theo hết con này, tới con khác
tôi ngồi nhìn cô hồng múc cháo..tủm tỉm cười ..ngĩ về cái tai nạn năm trước của cô với ông đàm …cô hồng đi rồi. Ông đàm bảo đời thằng đàn ông sướng nhất được nge tiếng bấc, tiếng chì của phụ nữ khi nó gen nó tức , nó bật ra..người như cô hồng là của hiếm đấy cháu ơi …hì hì …ông yếu rồi có thuốc thang cũng chỉ hỗ trợ thôi sức ông chả bao giời kham nổi cái hừng hực của A hồng đâu tú ạ
ăn cháo xong ông tỉnh táo ngồi dậy uống vài viên thuốc cảm , ông hỏi thăm chuyện bà tôi , truyện cô câm vượt cạn thế nào ..vuốt nhẹ tóc tôi ông bảo năm nay ông cũng không ham hố nhiều…vì cái tuổi nó đuổi xuân đi..à này nhà cháu dưới đó đông người lâu lâu lên ngủ đêm với ông tú nhá…
bữa cơm tối giản dị đơn sơ..tôi nói truyện ông đàm hồi chiều, bà tôi bảo vậy con lên ngủ với ông mang sách theo, sớm mai đi học luôn con ạ
mẹ tôi nhìn tôi im lặng , lát sau mẹ bảo ..ông ấy tốt với nhà mình nhưng đời ông ấy phức đạp lắm con nhớ học những gì sáng trong con nhé
tháng 5 âm lịch những chân ruộng đã gặt lúa rồi , từng luống cầy thẳng tắp chạy theo từng thửa gốc lúa lật úp vài gốc rạ lướt theo cơn gió nhẹ về đêm, sau mấy cơn mưa tiếng ếch ương âm thanh ban đêm trải theo từng thửa ruộng ..mải đạp xe cứ ngĩ những gì chị Hà trò truyện mấy đêm hôm trước ..chị bảo
chồng chị đang đi học 2 năm về thụ tinh ống ngiệm ở mãi trời xa..cả hai vợ chồng chị có nhà trên phố thật long lanh ..nhưng nge cô phụng nói về câu truyện của bà chị bỏ hết về đây vì điều không có trong sách vở ..
chị bảo
cái tâm nó nhìn tú trìu mến lắm
tôi bảo chắc tại nhà em cưu mang giúp đỡ vả lại ai cũng quý mến chị ấy mà
chị hỏi có bạn gái chưa nge nói ngày xưa theo bà đi đỡ đẻ nhiều ..hihi giờ còn nhớ gì không tú
tôi bảo em 6 tháng tuổi bà em đã mang em vào buồng đẻ ở làng …hihi
giờ nhìn chị Hà thật ngọt ngào, ánh mắt sắc lẹm , con gái phố trải đời..tôi cứ ước một khoảng trời xa lạ viển vông
ngoảnh lại …ồ mình ra gửa cánh đồng rồi nhỉ, mái nhà cô hồng nhô lên gửa trời đêm trăng sáng phất phơ gió thổi về đêm..man mác,
bất chợt tôi quay ngược đầu xe…giờ này mới hơn 20h chắc cô hồng chưa ngủ…
( còn nữa )
mong chủ trang, ban quản trị phê duyệt để mình poss tiế câu truyện ..tìm mãi mới thấy ỏ đây
Tôi cứ nhẩn nha đứng ở bậc thềm, Đêm yên tĩnh lắm . tiếng côn trùng kêu le ve trong đêm, tiếng nước trng hà tắm chảy róc rách, trong đầu cứ lãng vãng hình ảnh dì đang làm gì trong nhà tắm ..à hình như dì đang rửa l…đang đánh răng, tẩy đi cái mùi thuốc lá của ông Tuấn phảng phất the nụ hôn, vẫn còn vấn vương trên gò má, khóe môi trắng hống của dì
Trống ngực tôi hồi hộp, mong dì mau mau bước ra khỏi cửa nhà tắm..không biết trong kia cô câm đã ngủ chưa …………
Trên web có mục đăng truyện, bạn gửi truyện trên đó nha ! Bên mình sẽ duyệt
Đăng bài đi. Ngày nào e cũng hóng bác nè
Bác ra tiếp đi hay quá
Tôi đọc cả đêm hay quá ad ơi ra tiếp đi.
Trươc đọc trên thiên địa nè.
Tưởng web bị bế drop luôn rồi hoá ra còn cập nhật ở đây
Bác ra chậm quá
không biết có ai còn theo dõi truyện này ko nhỉ…cô câm còn cả mốt chặng đường, mấy hôm rồi mình cứ băn khuan nghĩ ngợi về câu truyện của đới cô…AD nào mang về đây nhưng bỏ đi mất mấy chương đầu ..làm câu truyện mất đi phần đề dẫn…tiếc thật
2-3 ngày lại vào hóng truyện mà nửa năm nay rồi tác giả ơi. Tiếp nào mình ủng hộ 2 tay
Truyện hay mà lâu lắm rồi ko cho chap mới. Huhu tác giả ơi. Trả lại dì thím cho chúng tôi @@